Thơ ca

Những Người Yêu Nhau- Nguyễn Nhật Ánh

Khi yêu nhau, ngồi bên nhau, đôi khi im lặng lại chính là ngôn ngữ chung của tình yêu nơi họ

NHỮNG NGƯỜI YÊU NHAU

“Những người yêu nhau thường đến đây
Bờ sông có hoa điệp vàng
Dưới ghế ngồi có con dế nhỏ
Suốt ngày nũng nịu với mùa thu

Những người yêu nhau tay trong tay
Còn tay nào nhặt lá trên vai
Còn tay nào vuốt tóc
Còn tay nào đưa lên môi

Những người yêu nhau không nghe nhau
Những người yêu nhau nghe hơi mưa
Họ ngồi có vẻ như hờ hững
Mà thấu lòng trong tiếng gió lùa…”

(Trong tập “Lễ hội của đêm đen” – Nguyễn Nhật Ánh, NXB Hội nhà văn, 1994)

Tags
Show More

Related Articles

3 thoughts on “Những Người Yêu Nhau- Nguyễn Nhật Ánh”

  1. Nếu tình yêu có thể nói bằng nhiều thứ tiếng và trái tim tôi và Miền có những ngôn ngữ hoàn toàn khác nhau thì tôi có tìm mọi cách để giữ lại em cũng vô ích. Sự đồng cảm trong tình yêu hoặc có hoặc không. Trong mọi trường hợp, tình yêu không cần phiên dịch.”
    Trích “#NgàyXưaCóMộtChuyệnTình” | #NguyễnNhậtÁnh

  2. Khi yêu người ta sẽ có cảm giác nhớ.
    Nhớ khi không được gặp, nhớ khi vừa gặp xong.
    Thậm chí ngay khi đang ở cạnh nhau cũng thấy nhớ…
    Nhớ cho những lúc không được ở bên nhau…
    Có hai con mèo ngồi bên cửa sổ – Nguyễn Nhật Ánh

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Close